Ngà là một
nhân viên tiếp thị, công việc của cô là tìm kiếm khách hàng cho công ty. Có một
khách hàng là chủ cửa hàng tạp hóa. Mỗi lần cô đến cửa hàng, việc đầu tiên là đến
quầy thu ngân hỏi thăm nhân viên mấy câu, sau đó mới đi gặp ông chủ.
Một ngày nọ,
khi cô đến cửa hàng, người chủ tiệm bỗng nói với cô rằng, từ nay cô không cần đến
, ông không muốn tiếp tục mua sản phẩm của công ty cô nữa, vì những sản phẩm ấy không phù hợp lắm với cửa
hàng nhỏ của ông. Ngà đành rời khỏi cửa tiệm.
Ngà chạy
xe rất lâu, suy nghĩ mãi không hiểu lý do, cuối cùng cô muốn quay trở lại, tìm
hiểu lý do một cách rõ ràng.
Khi bước
vào cửa hàng, như thường lệ. Ngà lại quầy thu ngân chào hỏi nhân viên trong
đó, sau đó mới đi gặp ông chủ. Ông chủ rất vui mừng khi thấy cô quay trở lại,
hơn nữa lại đặt nhiều hóa đơn hơn trước.
Ngà rất
ngạc nhiên, không hiểu sau khi rời cửa hàng, việc gì đã xảy ra, ông chủ chỉ một
cậu bé mua thức uống ở quầy nói:
“Cô nên cảm
ơn cậu bé đó, sau khi cô rời khỏi tiệm, cậu bé đó đã nói với tôi rằng, cô là
nhân viên tiếp thị duy nhất đến chào cậu ấy”.
Chủ cửa tiệm
nói tiếp: “Cậu bé đó nói với tôi, nếu có người nào đáng được công tác kinh
doanh thì người đó chính là cô ấy. Tôi đồng ý với cách suy nghĩ của cậu bé”.
Từ đó về
sau, cậu bé đó đã trở thành khách hàng thân thiết của Ngà.
Ngà cảm
động nói: “Tôi mãi mãi không thể quên, sự quan tâm, sự xem trọng người khác là
đặc điểm cần có của chúng ta”.
Cho nên, không phải ngẫu nhiên mà từ xa xưa cổ nhân đã có câu: Có được lòng thiên hạ là có tất cả...

No comments:
Post a Comment