Hien'blog: blog

Header Ads

test
Showing posts with label blog. Show all posts
Showing posts with label blog. Show all posts

Thursday, March 19, 2020

COVID – 19 VÀ SỰ KHỦNG HOẢNG

March 19, 2020 0
COVID – 19 VÀ SỰ KHỦNG HOẢNG

      Trong lịch sử phát triển của mình, nhân loại đã phải chứng kiến nhiều trận đại dịch mà hậu quả của nó để lại dai dẳng trong nhiều năm. Lần đại dịch covid 19 lần này cũng vậy, nó bắt đầu vào đúng mùa xuân, trong không khí đầu năm khi mà nhà nhà Á Châu đang hân hoan chào đón năm mới. Người Việt Nam cũng như nhiều nước trên thế giới chắc cũng không quá chú ý đến dòng tin vắn những ngày giáp tết nguyên đán trên bản tin thời sự về một loại vi rút lạ có khả năng lây sang người gây ra hội chứng suy giảm hô hấp và những tổn thương cực kỳ nghiêm trọng đến hệ hô hấp. Không ngờ là chỉ trong một thời gian ngắn mà căn bệnh đã lan tràn khắp Trung Quốc đại lục cũng như trên toàn thế giới.


     Cũng chưa bao giờ học sinh tại Việt Nam có kỳ nghỉ lễ lâu đến vậy ( hơn 2 tháng) và chưa biết thời điểm cụ thể nào được quay trở lại trường học.
Chưa bao giờ, chỉ một thông báo trên truyền hình mà các bà nội trợ hoang mang tột độ,  đổ xô đến những siêu thị khuân sạch đồ ăn thức uống, mì tôm, nhu yếu phầm về nhà dự trữ, thậm chí đến...giấy vệ sinh cũng cháy hàng.
Thiệt hại mà đại dịch này đem đến quả thực vô cùng nặng nề, đến thời điểm hiện tại, con số người tử vong vì Covid  - 19 đã lên tới trên 7000 người, nhiều ngành du lịch, dịch vụ bị thiệt hại trầm trọng, nhiều công ty có nguy cơ phá sản, nhiều người làm online hoặc công ty tạm thời đóng cửa phải làm việc tại nhà, nguy cơ thất nghiệp gia tăng, stress, căng thẳng công việc, chuyện học hành của con cái, khiến không ít người rơi vào trạng thái trầm cảm nặng nề.
      Thiệt hại kể ra thì nhiều lắm nhưng suy cho cùng, nói như ai đó: Nếu cuộc sống cho ta một quả chanh thì ta hãy dùng nó để pha thành một ly nước mát để uống. Nghĩ theo chiều hướng tích cực để thấy rằng: Khách quan mà nói, Covid – 19 đã lại dạy cho ta thêm nhiều thứ.
Dạy ta thói  quen vệ sinh cá nhân sạch sẽ, từ những thói quen như ăn chung, uống chung đến giữ gìn vệ sinh nơi công cộng, ý thức cộng đồng mình vì mọi người, điều này cũng là một trong những thước đo cho sự văn minh của một cá nhân, một cộng đồng.


      Covid – 19 lấy đi của chúng ta nhiều thứ: tiền bạc, công việc, lương bổng, nhiều đơn hàng bị hủy, nhiều công việc bị đình trệ nhưng ngược lại, chúng ta lại có thêm một thứ đó là thời gian. Nếu như trước đây, ngày nào ta cũng bận sấp mặt với công việc từ sáng tới tối thì giờ đây chúng ta có nhiều thời gian hơn. Thay vì stress và nghĩ ngợi quá nhiều, hãy giành thời gian đó cho gia đình: cho mẹ cha bạn _ những bậc sinh thành, mỗi ngày họ đang một già đi, yếu thêm, dành thời gian cho tụi nhỏ bởi ngày thường chúng ở trường nhiều hơn ở nhà, và bạn vì bận công việc nên cũng chỉ nói chuyện với chúng 1 – 3 tiếng buổi tối là cũng. Thời gian này để bạn gần gũi, nói chuyện cùng với con, chia sẻ với bon chúng về  nhiều thứ, chắc hẳn bạn sẽ khiến những ngày tháng này trở thành những ngày tháng hạnh phúc nhất của lũ trẻ, bởi với chúng – chẳng có niềm hạnh phúc nào hơn là cả ngày được vui vẻ bên cha mẹ. Thời gian ấy bạn đọc vài cuốn sách đọc dở, suy nghĩ về hướng đi trong tương lai của mình, về những dự định, những ước mơ hoài bão để thấy rằng những gì thực sự là quan trọng đối với mình…
Suy cho cùng và hãy lạc quan nghĩ Covid  - 19 như là một phép thử, nếu bạn làm tốt, sau thử thách ấy, bạn sẽ gặt hái được những bụi vàng lấp lánh…




Wednesday, March 4, 2020

ĐẢO BÍCH ĐẦM - KÝ ỨC ĐÁNG NHỚ ...

March 04, 2020 0
ĐẢO BÍCH ĐẦM - KÝ ỨC ĐÁNG NHỚ ...


Tôi có cái nốt ruồi ở chân cho nên mẹ thường bảo tôi là chân chạy, cứ được đi chơi là thích, đi chơi xa lại càng thích. Năm nay, nhóm chúng tôi có kế hoạch đi Nha Trang, thực ra là kế hoạch và đặt vé xong xuôi từ trước tết rồi, không ngờ ra tết dịch corona lại  xuất hiện.  Gần cuối tháng 2 là lên đường rồi mà giữa tháng 2 vẫn là tâm điểm của dịch. Học sinh cả nước cứ được gia hạn nghỉ để phòng ngừa Covid  - 19 suốt mấy lần. Đã thế lại có thông tin 1 nhân viên lễ tân ở một khách sạn tại Nha Trang dương tính với Covid mới sợ chứ.  Chắc mẩm phải gác lại chuyến đi rồi…
Thật may mắn là gần đến ngày đi tình hình ổn hơn, tỉnh Nha Trang đã tuyên bố sạch dịch, một số địa điểm trước đó cấm khách du lịch thì đã trở lại hoạt động bình thường. Còn chút lăn tăn nhưng chúng tôi vẫn quyết định triển theo đúng kế hoạch đã đưa ra.
Đến Nha trang, nơi chúng háo hức nhất là đảo Bích Đầm _ Thuộc cụm đảo Hòn Tre, một  xã đảo xa nhất của Nha Trang,  đảo chưa đi vào khai thác du lịch thậm chí qua điểm chốt mua vé, cò mồi chạy đến nói khó khăn: nào là Bích Đầm hoang vu lắm, không có người thân quen đến đó thì ăn ở sao? Chả có khách sạn nhà nghỉ gì đâu, tình hình trộm cắp  an ninh không có gì đảm bảo, vân vân và mây mây… Nhưng vốn sẵn tính thích khám phá (dù là có trẻ con đi cùng và người lớn thì toàn là phụ nữ!) chúng tôi vẫn chốt lên đường. Lê la hỏi người dân thì cuối cùng cũng biết được giờ tàu chạy ra đảo Bích Đầm – một chuyến duy nhất trong ngày là vào khoảng 10h 30 đến 11 h, đây là chuyến tàu chở nhu yếu phẩm ra đảo và người dân cho nên cực kỳ dân dã và cũng rất rẻ nữa_ có 20 nghìn một người lớn.

Cảng Cầu Đá _ Nha Trang, bến tàu để ra đảo
Sau hai tiếng lênh đênh trên cảnh sông nước hữu tình thì chúng tôi cũng đặt chân lên được đảo và cũng đồng thời may mắn là tìm được một chị chủ nhà hiếu khách, chị đã nhận chứa đoàn chúng tôi, không khỏi chậc lưỡi:
-Chà… mấy đứa liều ghê á! Không có người quen thân gì mà cũng liều ra đảo, đã thế lại còn mang theo trẻ con nữa chứ?
Chúng tôi chả nói gì, chỉ hề hề cười nghĩ thầm:
-Máu liều là bản chất của chúng em mà!
Đón chúng tôi từ xa đã là một cây đã cổ thụ tỏa bóng sum suê, cảnh tượng này cho ta cảm giác bình yên đến lạ. Đặt chân lên đảo thật thích: không khí thoáng mát tuyệt vời, ai trong người cũng cảm thấy nhẹ bẫng, mặc dù vừa ngồi 2 tiếng trên thuyền.

Trên tàu ra đảo_ thả hồn với khung cảnh thơ mộng...
Cả đảo Bích Đầm chỉ khoảng 1000 dân với tầm 200 hộ, làng trên xóm dưới san sát quây quần bên nhau. Đây là lần đầu tiên tôi ra đảo, tận mắt chứng kiến những ngôi nhà ngư dân nhỏ bé, san sát với nhau, đồ đạc trong nhà mọi người cũng giản tiện tối đa. Hôm ấy là ngày biển động sóng cứ vỗ ầm ào vào bờ, ngồi trong nhà cũng nghe rõ tiếng gió, tiếng cây cối va vào nhau soàn soạt. Cảm giác thật khó tả kiểu như: “Ngôi nhà bão dừng sau cánh cửa” ấy.
Nhưng điều làm chúng tôi ngạc nhiên hơn là tình người ấm áp nơi đây, cái tình hồn hậu, nồng nhiệt mà cho đến bây giờ khi nhớ lại trong lòng tôi vẫn không khỏi cái cảm giác rưng rưng. Chiều hôm ấy, nghe theo mong ước của chúng tôi là được ăn chiều ở nhà bè trên biển, anh chủ nhà liền liên hệ với chủ của nhà bè  ( vốn cũng là bạn của anh)  - trên đảo này thì ai ai cũng biết nhau hết. Thế là, trong một loáng, mấy anh em ngư dân nuôi hải sản xúm lại người làm cá người nhóm bếp, chặt chặt băm băm, giã giã, còn mấy chị em chúng tôi tranh thủ thăm thú xung quanh rồi ngắm biển, ngắm cá dưới lồng: Những con cá đủ mọi kích cỡ cứ loang loáng như thoi đưa, lao lên đớp mồi rồi lặn xuống trong chớp mắt. Biển nay động nhưng cũng rất đẹp, rất xanh. Những đứa trẻ con còn được bác ngư dân đưa cho thử câu cá, rồi thả thức ăn cho cá, bọn chúng khoái lắm cứ cười tít cả mắt.

Trên bè cá Bích Đầm
Rồi loáng cái thức ăn được dọn ra, lần đầu tiên chúng tôi được ăn món cá hấp ngon đến thế, cháo cá ngọt đến thế, mà không có chút vị tanh nào. Ở thành phố nấu cháo cá cho đủ mọi gia vị vẫn thấy gợn vị tanh thì ở đây không hề thấy…  chấm với nước gừng ớt cay cay thơm thơm mà thấy ngon không gì tả xiết. Bên ngoài bè chúng tôi, gió biển lồng lộng, nước xanh vắt và mặt trời đang dần lặn đỏ ối và kỳ vĩ…
Tối hôm đó, chúng tôi còn được chị chủ nhà hiếu khách dẫn đi khắp thôn xóm thăm thú khắp làng trên xóm dưới, cảm giác thân tình cứ như mình là người xa quê lâu ngày về thăm quê vậy. Đi trong con đường xóm nhỏ hẹp, ai cũng ngoái người ra nhìn chúng tôi, mỉm cười khi thì bẽn lẽn, lúc lại thân thiện…. Chị chủ nhà dẫn chúng tôi đi thăm ngôi chùa cổ duy nhất trên đảo mang tên Bích Sơn Tự,  rồi chị dẫn đi “cà phơ” ( cà phê) – đó là một quán nhỏ nằm bên biển, cũng gần như điểm tụ họp của mọi người trên đảo mỗi tối. Quán đơn giản, lại mắc sẵn vài cái võng, ai có thích ngả lưng thì qua đó nằm ngả lưng hóng gió biển, quá tiện luôn.
Khi về lại nhà, ông cụ _ bố chị vẫn chưa ngủ, biết có khách đến nên cụ nhất định phải ngồi thức để nói chuyện giao lưu với khách chăng?  Chúng tôi cứ há mồm dỏng tai nghe về tình trường của cụ ngày trẻ, giờ vợ cụ đã mất cụ cũng đã tìm được “người thương” ở đất liền, câu chuyện  chưa được bao lâu thì “người thương” của cụ gọi điện, hai ông bà lại chuyện trò hỏi han nhau tíu tít, tình yêu đúng là không có tuổi!!. Đang say sưa chuyện trò thì bỗng nhiên tắt phụp điện rồi tiếng máy phát kêu, điện lại được bật lên. Chị chủ nhà giải thích với chúng tôi là trên đảo cúp điện từ 9 rưỡi đến 6 h sáng ngày hôm sau. Cho nên mọi người làm gì cũng tranh thủ, thu xếp để hoàn thành trước giờ ấy… Chị còn kể trên đảo vẫn chưa có trường cấp 2, các em muốn đi học thì phải về đất liền. Kể ra cái sự học trên đảo cũng vất vả quá, các em nhỏ cũng còn thiệt thòi nhiều. Đêm về, nằm trong căn phòng nhỏ, nghe tiếng gió quất mạnh vào mái nhà mà lòng lại mênh mang… yêu và thương những người dân trên đảo.
Sáng hôm sau chúng tôi dậy sớm để kịp chuyến tàu 6 h sáng quay trở lại đất liền, chị chủ nhà dậy từ sớm nhắc chúng tôi chuẩn bị đồ đạc, xem còn quên gì không , chúng tôi dúi vào tay chị cái phong bao lì xì nhỏ chút quà để tỏ lòng cảm ơn chân thành của chúng tôi, nhưng chị cứ nhất định không lấy…lại còn giúi vội mấy gói xôi vào tay chúng tôi để ăn tạm lên đường, sợ mấy chúng tôi chưa kịp ăn gì đói bụng… cảm động quá. Yên vị trên tàu, giở gói xôi còn ấm nóng ra ăn. Phải công nhận đồ ăn trên đảo thường chế biến ngọt hơn ngoài bắc, xôi cũng rất ngọt. Nhưng ngọt hơn cả là tình người nồng hậu nơi đây.  Chúng tôi không ai bảo ai nhưng luôn dặn lòng, nhất định sẽ quay lại….