Tôi có một chút khiếu âm nhạc. Với mọi người, họ
họ sẵn sàng nở những nụ cười thánh thiện mỗi khi gặp tôi đâu đó trên đường,
trong quán ăn hay cửa hàng, những nơi tôi thường hay lui tới mỗi khi rảnh rỗi.
Tất nhiên, tôi luôn tìm được nhiều
niềm vui trong điểm mạnh của mình. Tôi không theo đuổi sự nổi tiếng nhưng ít
ra, được nhiều người biết đến tên tuổi chẳng phải đó là hạnh phúc của một con
người sao?
Và mọi
chuyện như chỉ mới hôm qua thôi.
Bước vào năm thứ nhất trung học, mùa
đông lạnh và gió, buổi sáng thức dậy, tôi cảm thấy cổ họng mình cháy rát như
uống phải rượu Vodka, tưởng chừng như nuốt phải vật gì nghẹn ứ trong cổ. Tôi
bắt đầu thấy nhức tai và không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Rồi tôi quyết định
đến trạm y tế. Ở đây, người ta kết luận tôi bị viêm họng dị ứng và họ kê đơn.
Tôi chăm chỉ uống thuốc và một thời gian sau thì khỏi. Có điều, tuy đã khỏi
nhưng tôi không thể có được chất giọng kim cao vút như trước đây nữa, tôi dễ bị
khản giọng, thầy thuốc khuyên tôi không nên nói nhiều hoặc hát nhiều. Từ đó tôi
sinh ra buồn chán và trách móc cuộc sống.
Dần dần, tôi ít xuất hiện trên sân
khấu trong những dịp giao lưu, những đêm hội ở địa phương hay trong những hoạt
động tập thể ở trường. Người ta cũng quên dần tôi đi. Đôi khi, một vài người
bạn tò mò nhìn tôi không hiểu, tôi chỉ gượng cười buồn và im
lặng.
Một chiều,tôi đi dạo vào thị
trấn. Thị trấn không ồn ào và mọi thứ chìm trong tĩnh lặng, cảm giác chán nản
đến khó tả. Vỉa hè lát gạch, các cụm cỏ cố vươn lên qua những nứt rãnh và kẻ hở
trên mặt đất. Một cậu bé khoảng bảy tám tuổi đang lúi húi xếp xếp những viên đá
trăng trắng bên lề đường. Tò mò, tôi tiến lại gần. Ồ, không phải là đá mà là
những bức tượng đất sét được nặn một cách vụng về. Tôi mỉm cười ngạc nhiên, rõ
ràng tất cả đều rất vụng về nhưng trên mỗi gương mặt đều có những nụ cười. Cậu
bé nhìn tôi bối rối:
-Chị cần chúng không? Đây là những con búp bê nụ cười,
nó sẽ đem niềm vui đến cho những ai đang buồn bã.
Cậu bé kể rằng, bố mẹ cậu
cũng hay muộn phiền về cuộc sống cơm áo. Cậu cảm thấy buồn vì điều đó. Cậu
quyết định tặng họ những con búp bê “ nụ cười”, họ xúc động ôm cậu vào lòng và
vỗ về. Giờ thì gia đình cậu luôn ấm áp tiếng cười và cậu bắt đầu mang chúng đi
chia sẻ với mọi người.
Tôi trở về lòng thanh thản
ngắm nhìn “nụ cười đất sét” và mỗi sáng thức dậy tôi cố bớt đi nỗi buồn của
mình. Thế nhưng rồi một lần, tôi sơ ý đánh rơi bức tượng, nó vỡ vụn và “nụ
cười” biến mất. Tôi lặng lẽ nhặt những mảnh vỡ, trong lòng tiếc nuối và buồn bã
vô cùng.
Rất nhiều năm sau
đó, khi tôi đã cân bằng được suy nghĩ của mình, tôi chợt nhận ra rằng: không
phải lúc nào người ta cũng có thể biến được niềm vui của người khác thành niềm
vui của mình, bởi nó đôi khi khiến ta dễ ngộ nhận một nụ cười và dễ tuyệt vọng
khi mất nụ cười đó. Niềm vui tồn tại khi ta thực sự cảm nhận được ý nghĩa của
cuộc sống, khi ta học được cách thay đổi mọi thứ và tự chấp nhận những gì không
thể thay đổi được.

No comments:
Post a Comment